Học cùng con

Mình từng phải đối mặt với cảnh con không chịu ngồi vào bàn học, gào khóc, không tập trung, tìm cớ để không phải học như khát nước, đi vệ sinh, đau đầu, đau bụng…

Cảm giác bất lực trỗi dậy, tiếp sau đó là cáu gắt, rồi lên tiếng quát mắng, doạ đánh…

Mọi nỗ lực theo chiều hướng ấy đều không có kết quả. Con càng mất tập trung. Kể cả khi dùng quyền của bố mẹ ép con ngồi vào bàn thì con cũng không tập trung học bài…

Mình đã tĩnh tâm suy nghĩ về cách mà mình dạy con. Đó là sự sai lầm nghiêm trọng.

– Thứ nhất: Mình muốn con trở thành người như mình muốn nên đã áp đặt suy nghĩ, mong muốn của người lớn lên một đứa trẻ còn non nớt.

– Thứ hai: Mình đã làm cho con khó chịu, cảm thấy bị áp lực, tức giận. Với tâm thế đó, hiển nhiên con không thể tập trung. Mà con không tập trung thì mình càng cáu…

– Thứ ba: Mình nôn nóng muốn con giải quyết nhanh bài tập, đạt kết quả như mình kỳ vọng. Trong khi đó, nộ khí của mình xông lên mặt, miệng mình luôn nói. Mình không chưa giúp con từng bước, từng bước đạt được mục tiêu.

– Thứ tư: Mình triệt tiêu cơ hội được biểu đạt ý kiến, được nhờ người lớn theo cách của con. Từ đó, đẩy con sang một cực đối nghịch với mình.

Mình đã nhận ra, người đầu tiên cần phải thay đổi chính là mình chứ chưa phải là con.

– Thứ nhất: Mình đã phải học cách kiên nhẫn ngồi cạnh con, mặc cho con có tập trung học hay không.

– Thứ hai: Học cách kiểm soát cơn giận và việc phát ra những lời nói bột phát: Trí não kích thích tim đập nhanh, bơm máu nóng lan đi khắp cơ thể. Mặt nóng lên, dây thanh rung lên giận giữ ngay cả khi mình chưa nói gì…

– Thứ ba: Học cách lắng nghe con và khích lệ con ngay cả khi con cáu. Con sẽ đưa ra hàng chục lý do để không học. Hãy chỉ lắng nghe, không cần giải thích vội.

– Thứ tư: Kể chuyện của mình hồi bé. Chú ý các tình tiết tương tự, có thể tệ hoặc tốt hơn 1 chút so với hoàn cảnh hiện tại của con. Để con cảm nhận được sự đồng cảm.

Với con, mình đã sử dụng hai phương pháp đơn giản:

Phương pháp 1: Đặt ra các mục tiêu nhỏ và tăng dần:

– Không yêu cầu con phải hoàn thành toàn bộ bài tập cùng lúc mà yêu cầu con làm từng bài nhỏ 1. Con có thể đề xuất làm xong bài đó là nghỉ. Đồng ý với con và bảo đảm thực hiện đúng thoả thuận.

– Sau khi hoàn thành 1 bài, cho nghỉ, yêu cầu làm tiếp bài 2. Nghỉ. Bài 3. Nghỉ…

– Sau 1 thời gian, mỗi lần làm bài có thể tăng lên thành 2, 3, 4… tuỳ sự tiến bộ của con.

Phương pháp 2: Cho con được phép tuỳ chọn 1 khó, 1 dễ.

Ví dụ:

– Giờ con có thể làm xong 1 bài toán này rồi nghỉ 10 phút hoặc con ngồi chép 2 trang giấy này.

– Con viết 1 đoạn văn 5 câu này hoặc ngồi làm hết 2 trang sách toán.

Trên tất cả các phương pháp đó chính là biết lắng nghe, chia sẻ và giúp con cảm nhận được tình yêu thương (chứ không phải áp đặt, quát mắng).

Học cùng con, thực ra là con giúp mình rèn luyện sự kiên nhẫn và biết bao dung hơn.

Giờ con đã tiến bộ hơn. Mình cũng tiến bộ hơn. Ahihi…

Trần Trọng An