Hai tiếng cám ơn


Hồi còn nhỏ, tôi rất ít khi nói ‘cảm ơn’ cho những chuyện nhỏ nhặt.

Tôi chỉ ‘cảm ơn’ khi được cho quà hoặc ai đó làm điều gì to tát cho tôi.


Từ ngày tôi được xuất ngoại, ra nước ngoài nghe người phương Tây cảm ơn liền miệng, dù chỉ là những chuyện hết sức nhỏ, tôi nhận ra mình càng nói ‘cảm ơn’ thì càng tốt.

Bởi tiếng ‘cảm ơn’ không mất mát gì, mà làm cho người đối diện có thiện cảm với mình.


Sau này lớn hơn, tiếp xúc nhiều, đi làm trong các công ty đa quốc gia, làm việc chung với các anh chị Việt Nam, tôi thấy họ cũng có thói quen ‘cảm ơn’ mọi lúc mọi nơi.

Không phải như những người Việt Nam thế hệ xưa, thường cho rằng, chỉ ‘cảm ơn’ vì những điều quan trọng, chỉ ‘cảm ơn’ người lớn tuổi hơn.

Đặc biệt, nếu ‘cảm ơn’ người nhỏ tuổi hơn, hoặc chức vụ thấp hơn, thì rất ‘mất mặt’.


Những chuyện ‘nhỏ như con thỏ’ mà người mình ít chịu ‘cảm ơn’ là:
Nhờ chuyển giùm món đồ ở xa tầm tay.
Nhờ tiện tay lấy giùm cái gì.
Nhờ người nhỏ tuổi hơn rót ly nước.
Nhờ cấp dưới photocopy.
Được phục vụ bàn bưng ra thức ăn.
Được bảo vệ mở cửa chờ sẵn ở các tòa nhà sang trọng (khách sạn, trung tâm hội nghị, shopping center).

Bản thân tôi chưa bao giờ có diễm phúc được một người Việt Nam đi trước giữ cửa giùm.

Nếu có ai đó đứng lại giữ cửa, thì 100% là người nước ngoài (người Phương Tây hoặc người Châu Á văn minh như Sing, Thái, Nhật…).

Và tôi cũng vô cùng xấu hổ, vì có rất nhiều cô gái chàng trai trông đẹp mã là thế, nhưng được người nước ngoài đứng lại giữ cửa, họ vô tư đi qua, không thèm ‘cảm ơn’ một tiếng.

Nhiều người nước ngoài rất ngạc nhiên, rồi họ chỉ biết nhún vai, nhìn tôi đầy ngụ ý.


Tôi mong các em trẻ hãy tập thói quen nói ‘cảm ơn’ càng nhiều càng tốt. Bản thân các bạn, khi nghe ai ‘cảm ơn’ mình các bạn cũng thấy vui. Vậy thì hà tiện chi mà không chịu nói?

Dương Thụy